Truyen hinh An Vien | Lắp đặt Truyền hình An Viên toàn quốc. Liên hệ: 0986 80 1900 - Quảng cáo của bạn sẽ được đặt ở đây, liên hệ: pduyma@gmail.com

ĐÃ CÓ THỂ POST BÀI. CHÚ Ý: CÁC BÀI VIẾT SAI BOX SẼ BỊ XÓA VÀ DELETE NICK NGAY LẬP TỨC
KHÔNG CHÈN QUẢNG CÁO TRONG TOPIC CỦA NGƯỜI KHÁC, AI VI PHẠM XÓA NICK VÀ LOẠI BỎ DOMAIN CÙNG TẤT CẢ CÁC BÀI VIẾT
NGHIÊM CẤM CÁC BÀI QUẢNG CÁO VỀ CỜ BẠC, CÁC TỆ NẠN XÃ HỘI
KHUYẾN KHÍCH VIỆC MUA BANNER, LOGO, TEXTLINK, BÀI VIẾT...ĐỂ GÂY QUỸ TỪ THIỆN MYVIETNAM


Tác giả Chủ đề: Truyện ngắn của Phan Trang Hy  (Đã xem 2198 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Đã thoát ra huongkim

  • Nhi đồng
  • *
  • Bài viết: 2
  • Điểm: +2/-0
Truyện ngắn của Phan Trang Hy
« vào: Tháng Năm 26, 2011, 11:08:27 AM »
Bán chữ - Truyện ngắn của Phan Trang Hy

Bán chữ
--------------------------------
- Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm ! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp - Các em có nghe tôi nói không ?
Vẫn im lặng.
Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng hội đồng nhìn đồng nghiệp cười nói vui vẻ, tôi tự trách mình sao cứ để cuộc sống đến bây giờ vẫn khốn đốn. Không biết có phải cái chất tiểu tư sản làm bản tính tôi ngại khó, ngại khổ trong việc cạnh tranh để sinh tồn hay vì sỉ diện ?
Rời khỏi trường, đầu óc tôi miên man với những nghĩ suy gần như là đốn mạt đang gặm nhấm linh hồn tôi. Tôi quyết định dạy thêm để tồn tại. Phải bằng mọi giá bắt buộc lũ học trò đến nhà tôi học thêm. Phải bằng mọi giá, mọi giá mới được…
Dắt chiếc xe đạp vào nhà, tôi cất tiếng lấy lòng vợ :
- Có chuyện gì cần anh làm không nào ?
Im lặng.
- Em mệt hả ? Cứ nghỉ cho khỏe. Mọi chuyện để đó, anh làm cho.
Vợ tôi cất tiếng :
- Tôi ở nhà là để phục vụ anh chắc !
Tôi sững sờ :
- Ơ hay ! Sao bữa nay em nói vậy ? Có khi nào anh coi thường em đâu ?
- Tôi chán cảnh tù túng này rồi ! Nhờ anh đi xin việc, anh cứ khất hẹn… Tôi đi làm để mình tôi ăn chắc ?
Tôi xẵng giọng :
- Em không biết anh chẳng quen thân ai ngoài lũ học trò. Vả lại, em đã lớn tuổi, cơ quan, xí nghiệp nào nhận người quá tuổi như em ?
- Tôi già rồi chứ gì ? Ờ ! Tôi già rồi, hèn gì…
Bữa trưa hôm ấy, tôi đắng cả cuống họng. Cơm nuốt chẳng trôi. Hai đứa con tôi lại thúc bên tai tôi :
- Ba ! Cho con tiền nộp học phí.
- Ba ! Cho con tiền mua vở.
Ăn cơm xong, tôi lên giường nằm. Đầu óc tôi cuốn theo cơn lốc nghề nghiệp.
Trước đây, khi còn trẻ, tôi đâu có tính toán phải làm nghề nọ, nghề kia đâu…Được vào trường sư phạm, tôi vẫn chưa có khái niệm về nghề dạy học. Đơn giản là tôi được đọc Tố tâm của Hoàng Ngọc Phách. Thế là tôi muốn trở thành người cầm bút và dạy học. Việc đời cứ tưởng êm xuôi theo mộng ước của mình, thế nhưng đời đâu là ly nước trà cúng, mà đời là biển lớn khi tôi lao vào cuộc sống để sinh tồn.
Rồi xí nghiệp chỗ vợ tôi làm bị giải thể. Vợ tôi thành người thất nghiệp và biến thành người nội trợ hay nói. Không biết có phải không có việc làm, người ta thường tạo ra cớ để nói cho quân bình trạng thái tâm thần ?
*
* *
Tôi mở lớp dạy thêm như bao đồng nghiệp khác. Tôi dạy thêm văn. Chứ còn cách nào khác để kiếm thêm tiền trong thời buổi cạnh tranh này.
Giờ trả bài tập làm văn, các học sinh nhìn tôi ái ngại. Rồi, em lớp phó học tập đứng lên nói :
- Thưa thầy ! Sao điểm cả lớp ít thế, thầy ?
Tôi được dịp tấn công :
- Tại các em không chuẩn bị bài kỹ. Phải đi học thêm mới có thể tiến bộ ! Các em nghĩ xem, ăn vào nó không nở bề dọc thì nó nở bề ngang. Học thêm thì nó cũng thế !
Tôi vừa dứt lời, cả lớp nhao nhao :
- Thầy ! Thầy dạy thêm cho chúng em đi thầy !
Rồi thầy trò chúng tôi ngã giá về việc dạy học thêm.
Lòng tôi mừng khấp khởi. Về nhà, tôi quên cả cơm trưa. Tôi hì hục một mình kê dọn lại bàn ghế để làm công việc dạy học theo nghĩa của nền kinh tế cạnh tranh lấy đồng tiền làm thước đo mọi giá trị.
Học trò đến đông. Không đủ chỗ ngồi. Các em phải đứng mà học thêm.
Tôi dạy bày tỉ mỉ, rất chân thành với các em. Rồi…cứ thế…ngày lại ngày…
*
* *
Lại đến giờ các học sinh nhận lại bài tập làm văn. Các em xem lại các lỗi tôi đã phê vào bài làm. Có tiếng xì xào. Tôi đập thước trên bàn hỏi :
- Làm gì mà ồn thế ?
- Thưa thầy, bài em làm giống như bạn Tuấn mà bạn lại nhiều điểm hơn em ? - Sơn đứng dậy kiện. Sơn là học sinh không đi học thêm môn văn.
- Thế, em mấy điểm ? Tuấn mấy điểm ?
- Dạ ! Em được 4 điểm, còn Tuấn được 8 điểm.
Tôi nghiêm mặt, đập thước xuống bàn, nói to :
- Có thật không ? Đem bài lên cho tôi xem nào !
Đối chiếu hai bài của Sơn và Tuấn : giống nhau, không sai một tí nào, giống như bài văn tôi đã dạy thêm.
Tôi bán chữ. Tôi bán cháo phổi. Tôi cũng bán dần lương tâm nhà giáo…Tôi ấp úng nói :
- Thầy…thầy xin lỗi ! Thầy lộn…
Tôi cúi mặt, sửa điểm cả hai bài. Cả hai bài đều đạt điểm 2. Rồi tôi tuyên bố :
- Thầy huỷ bài này. Không lấy điểm vào sổ. Thầy ra lại đề khác cho các em. Chúng ta phải làm lại ! Chúng ta phải làm lại. Cả thầy và các em. Các em hiểu không ?
*
* *
Tôi bước ra khỏi phòng học. Sân trường đầy nắng mai rực rỡ. Những con chim sẻ thanh thản ríu rít hoà tiếng cười của lũ học trò trong giờ ra chơi.

Tháng Tư, 1995
Phan Trang Hy
namtrung.info

Đã thoát ra huongkim

  • Nhi đồng
  • *
  • Bài viết: 2
  • Điểm: +2/-0
Một thoáng tình cờ - Truyện ngắn của Phan Trang Hy
« Trả lời #1 vào: Tháng Năm 26, 2011, 11:11:06 AM »
Một thoáng tình cờ - Truyện ngắn của Phan Trang Hy

Một thoáng tình cờ
--------------------------------
     Rộn ràng ngày hội. Ánh sáng thiên diệu trải khắp mọi nơi. Thiện nam tín nữ dập dìu du xuân. Từng đôi nam thanh nữ tú hòa vào cảnh trời xuân. Từng gương mặt sáng , từng tiếng chào, từng nụ cười tươi. Lòng người hớn hở. Tất cả trải lòng chào đón cảnh sắc thiên nhiên. Và  tôi cũng hòa vào trong không gian - thời gian của lễ hội.

       Lòng tôi có tiếng reo vui. Tôi như thấy mọi người ai cũng làm ra vẻ quan trọng, làm như chỉ có mình mới làm cho lễ hội thêm phần rộn rịp. Chung quanh tôi đủ âm thanh. Nào là âm của đôi trai gái rủ rỉ nói tiếng yêu ; nào là âm của những người bán hàng đang chèo kéo khách; nào là tiếng nhạc điện thoại, tiếng gọi điện thoại lấn át cả tiếng mõ, tiếng chuông, tiếng khánh ; nào là tiếng kêu cứu của ai đó đang bị trộm cướp…Tôi tiếp nhận những âm thanh đó như thể rằng mình đang bị tra tấn. Bỗng bên tai tôi có tiếng gọi ngọt ngào. Tôi quay lại nhìn. Ồ thì ra là nàng…
       Nàng là bạn học cũ của tôi từ thời trung học. Một thời nàng là đối tượng để các cậu học trò như tôi thành thi sĩ. Lại hiện về trong tôi những lời lẽ ngây ngô, những cử chỉ vụng dại của thời traỉ trẻ…Tôi như đang thẫn thờ ngồi trên bàn học nhìn nàng. Mái tóc nè ! Cổ nè ! Cả tà áo dài trắng của nàng nữa ! Và lời hát của những bản tình ca thời tiền chiến. Ôi, quả là dịu ngọt !
       Mới như hôm qua ! Nàng và tôi xa nhau không biết là cái cớ gì ? Mới thôi, mới như tôi vừa ngủ dậy mở mắt nhìn mặt trời lên, mở mắt nhìn trăng hiển hiện ; mới như tôi vừa nghe xong một giai điệu giao hưởng, vừa nghe tiếng kinh cầu. Sao thời gian nhanh thế ? Quá nhanh như những dự tính của con người chẳng thể làm xong khi  tóc bắt đầu điểm bạc.
       Nàng nhìn tôi cười, tôi cũng nhìn nàng và cười. Chúng tôi không biết nói gì. Nói lại chuyện xưa ư ? Cả hai đều biết cả rồi mà ! Nói chuyện nay ư ? Cả hai đều có chuyện riêng của đời mình, nhưng không gian này, thời gian này làm sao chúng tôi nói cho hết được.
       Một sự ngẫu nhiên và định mệnh nào đó cho chúng tôi gặp nhau ? Cuối cùng, tôi chỉ khẽ hỏi : “Bây giờ, bạn thế nào ?” Nàng cười: “Còn anh ?”…Và rồi cả hai chúng tôi như trẻ nhỏ cười vô tư giữa ngày hội : “Chúng ta còn độc thân !”
       Chúng tôi vào lễ Phật. Tôi quỳ chắp tay nguyện cầu cho quốc thái dân an. Tôi khấn cho tôi có vợ. Nàng cũng đang quỳ bên tôi. Tôi không biết nàng thầm khấn những gì. Tất cả mùi hương âm sắc ở đây đều toát lên sự trầm mặc, uy nghiêm…Tôi vẫn cứ quỳ và chắp tay trước ngực. Mắt tôi nhắm…Tôi mường tượng Đức Phật trên đài sen. Người trầm mặc, tĩnh lự trước lời khẩn cầu của tôi.
       Đức Phật trên đài sen như đang biến hóa trong tâm tưởng tôi. Lúc là tôi. Lúc là nàng. Lúc là này. Lúc là nọ…Và cuối cùng tôi như thấy chính tôi…Tôi mở mắt.
        Đức Phật trên đài sen vẫn tĩnh lự. Nàng không còn bên tôi. Chỉ còn tôi !
                                   
Phan Trang Hy
namtrung.info

Đã thoát ra no say

  • K.HIM
  • Nhi đồng
  • ***
  • Bài viết: 30
  • Điểm: +8/-0
  • Giới tính: Nam
Re: Bán chữ - Truyện ngắn của Phan Trang Hy
« Trả lời #2 vào: Tháng Năm 26, 2011, 11:03:56 PM »
Tin rằng  những  truyện như trên ngày càng ít đi, và những câu chuyện thật như thế này ngày càng nhiều lên:
http://www.giacngo.vn/xahoi/2010/09/28/5FE651/
bây giờ và ở đây

Đã thoát ra no say

  • K.HIM
  • Nhi đồng
  • ***
  • Bài viết: 30
  • Điểm: +8/-0
  • Giới tính: Nam
Re: Bán chữ - Truyện ngắn của Phan Trang Hy
« Trả lời #3 vào: Tháng Năm 26, 2011, 11:08:06 PM »
Hoa hướng âm

truyện cực ngắn của Hoàng Long

Anh bạn tôi nói rằng hoa hướng dương luôn mọc hướng về phía mặt trời là hướng Đông. Tôi bảo mình có thể làm điều ngược lại. Và chúng tôi đã đánh cược với nhau. Tôi làm một hầm ngầm dưới đất, bắt đầu gieo trồng hạt hướng dương. Nhưng tôi thắp một ngọn đèn nhỏ ở phía Tây. Và hoa hướng dương cứ mọc hướng về phía ấy. Sau khi thu hoạch, tôi gieo trồng lứa thứ hai. Lần này thì lâu lâu tôi mới nhá đèn ở phía Tây mà thôi. Hoa hướng dương vẫn mọc về phía ấy. Mùa vụ thứ ba, tôi tắt hẳn đèn, chỉ trồng hạt hướng dương trong bóng tối. Hoa vẫn hướng về phía Tây. Lần này tôi lấy hạt giống của lứa thứ ba gieo trồng trên đất sáng và mời anh bạn đến xem. Anh bạn tôi rất ngạc nhiên và hỏi bí quyết. Tôi trả lời hãy làm cho lũ hoa này tin rằng ngọn đèn nhỏ trong bóng đêm là mặt trời thực. Rồi từ thế hệ thứ ba trở đi, hoa này chỉ mọc theo quán tính. Và để phân biệt, từ đó người ta gọi những bông hoa mới này là hoa hướng âm.

Có lần nghe một chuyện nửa đùa nửa thật thế này: một bà mẹ Việt Nam sang Nhật Bản thăm con đang du học. Mấy ngày đầu mới sang bà chỉ có một thú vui là đứng ở ngã tư gần nhà trọ để xem những người Nhật đang tham gia giao thông…nhường đường cho nhau. Giật mình nghĩ hình như người Việt Nam đang hướng âm từ những điều nhỏ nhất.
bây giờ và ở đây

Đã thoát ra vananh

  • Bảo vệ xóm
  • Đảng viên ưu tú
  • *****
  • Bài viết: 969
  • Điểm: +182/-7
  • Giới tính: Nữ
Re: Bán chữ - Truyện ngắn của Phan Trang Hy
« Trả lời #4 vào: Tháng Năm 27, 2011, 09:00:16 AM »
 Suy nghĩ..... ???
Hãy nghiêng đời xuống, nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng ....

Đã thoát ra MrM

  • Administrator
  • Đảng viên ưu tú
  • *****
  • Bài viết: 511
  • Điểm: +203/-2
  • Giới tính: Nam
    • Việt Nam của tôi
Re: Truyện ngắn của Phan Trang Hy
« Trả lời #5 vào: Tháng Năm 27, 2011, 09:25:24 AM »
Truyện ngắn của Phan Trang Hy đơn giản, nhẹ nhàng, gợi suy nghĩ.

Truyện Bán chữ được tác giả viết cách đây 16 năm, những năm đó đời sống xã hội vẫn chưa hết khó khăn, nền giáo dục nói riêng, kinh tế - xã hội nói chung đang buổi giao thời. Bây giờ, một thế hệ học trò mới lớn lên, một thế hệ giáo viên mới thay thế những thầy cô cũ, mối quan hệ thầy-trò có không ít thay đổi... Điều quan trọng là học sinh bây giờ sẽ khẳng định mình như thế nào, và những "kỹ sư tâm hồn" có thái độ ra sao với nghề, để nghề Giáo mãi là một trong những nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý.

Về tác giả Phan Trang Hy           

- Tên khai sinh : Phan Thanh Bình
- Sinh năm 1956
- Quê : Đại Lộc, Quảng Nam
- Nghề nghiệp : dạy học, viết văn
- Hiện ở Đà Nẵng
- Đã được các giải :
                - Bộ óc Rô bô - giải khuyến khích VHNT Quảng Nam-Đà Nẵng 1991
                - Giải khuyến khích về văn xuôi cuộc thi viết “Trẻ em hôm nay –Thế giới ngày mai” của Uỷ ban Bảo vệ và Chăm sóc Trẻ em tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, 1994
                - Người thầy dạy búp bê - giải 3 Công đoàn Giáo dục Đà Nẵng, 1995

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

          - Nỗi niềm riêng (thơ Phan Thanh Bình-1989)
          - Người thầy dạy búp bê ( tập truyện-Nxb Văn nghệ TP Hồ Chí Minh-2009)
Điều gì mình không muốn thì đừng gây cho người khác.

Việt Nam của Tôi

Re: Truyện ngắn của Phan Trang Hy
« Trả lời #5 vào: Tháng Năm 27, 2011, 09:25:24 AM »
Truyen hinh An Vien | Lắp đặt Truyền hình An Viên toàn quốc. Liên hệ: 0986 80 1900

 

Related Topics

  Tiêu đề / Tác giả Trả lời Bài mới
3 Trả lời
3728 Lượt xem
Bài mới Tháng Mười 19, 2011, 03:07:52 PM
gửi bởi tiennau02
1 Trả lời
943 Lượt xem
Bài mới Tháng Ba 11, 2012, 10:49:19 AM
gửi bởi anhthai2407
1 Trả lời
756 Lượt xem
Bài mới Tháng Ba 13, 2012, 08:34:04 AM
gửi bởi gtomedia.khanhhoa
0 Trả lời
372 Lượt xem
Bài mới Tháng Một 10, 2013, 11:59:46 AM
gửi bởi pduyma
0 Trả lời
387 Lượt xem
Bài mới Tháng Tư 10, 2013, 12:31:22 AM
gửi bởi pduyma