Truyen hinh An Vien | Lắp đặt Truyền hình An Viên toàn quốc. Liên hệ: 0986 80 1900Truyen hinh An Vien | Lắp đặt Truyền hình An Viên toàn quốc. Liên hệ: 0986 80 1900

Tác giả Chủ đề: Đến với Cơ sở nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Thiện Giao (Hải Phòng)  (Đã xem 2330 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Đã thoát ra MrM

  • Administrator
  • Đảng viên ưu tú
  • *****
  • Bài viết: 511
  • Điểm: +203/-2
  • Giới tính: Nam
    • Việt Nam của tôi
Thật lòng khâm phục cô - người phụ nữ Việt Nam trung hậu đảm đang.
Đây có thể là nơi mình làm chương trình trung thu được không hả nhóm mình??



Người dìu dắt 166 mảnh đời

QĐND - “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào...”, mỗi khi bài hát “Lòng mẹ” của nhạc sĩ Y Vân cất lên lại dội cho tôi những cảm xúc khác nhau về mẹ và gợi tôi nhớ đến câu chuyện đã chứng kiến ở Bệnh viện đa khoa Đồ Sơn (Hải Phòng). Hôm ấy, nghe thấy tiếng gào khóc ngọng nghịu của những đứa trẻ khuyết tật ở ngoài hành lang bệnh viện “Mẹ dơi, mẹ dừng dết da mẹ”, chúng tôi sửng sốt và không ai cầm được nước mắt. Khi đó, chúng tôi chưa thật hiểu những đứa trẻ tật nguyền muốn nói gì, nhưng nhìn gương mặt đang méo mó, đau khổ và tuyệt vọng... chúng tôi cảm nhận được một điều, người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh kia gắn bó và gần gũi với chúng biết bao. Sau này có điều kiện, chúng tôi may mắn được gặp và biết chị là Trần Thị Thanh Hương, người mẹ của 166 đứa trẻ khuyết tật ở mái ấm Thiện Giao (Đồ Sơn, Hải Phòng).

Lớn lên trong vòng tay yêu thương của Mẹ

Sau trận mưa bão tháng 7 năm 2010, cánh cửa bằng tre nứa ở mái ấm nuôi trẻ khuyết tật Thiện Giao (Đồ Sơn, Hải Phòng) của chị Trần Thị Thanh Hương lại càng xiêu vẹo, tả tơi. Trận cuồng phong ấy đã cướp đi mạng sống của Đạt, một trong số 166 đứa con của chị. Mất Đạt, chị đau đớn đến phát ốm và phải nhập viện. Đạt bị thiểu năng trí tuệ, trời nóng là cứ lao đầu vào tường đến chảy máu mới thôi, vớ cái gì cũng ăn, cũng nhai ngấu nghiến. Đến cả chăn, chiếu rải nằm Đạt cũng cho vào miệng để ăn. Thương con, nhiều đêm chị Hương phải lẻn vào phòng ôm con ngủ. Nhưng chỉ đến 2 giờ sáng là chị tỉnh giấc bởi Đạt lại vuốt tóc, hát “ru” mẹ ngủ. Bão mạnh tràn đến, trong lúc chị cuống cuồng giữ mái nhà cho các con khỏi ướt thì Đạt lẻn ra ngoài. Tan bão, mọi người mới phát hiện thấy em cứng đờ dưới ao. Chị đứng như hóa đá trước xác con... Nhưng nhìn lũ trẻ nhớn nhác, tả tơi sau trận bão, chị gắng gượng dậy, cố ăn uống tốt để chống chọi lại căn bệnh ung thư phổi đã di căn sang dạ dày và cổ họng, cố che chở cho các con.

Sửa lại xong nhà cửa, nhưng giờ đây trước mắt tôi chỉ còn là một đống tàn tro. Chị Hương cười như khóc: “Kỹ sư” Trầm “sửa điện” đấy các em ạ. Ba lần trước “sửa điện” thì nổ đường dây điện thay hết gần 30 triệu đồng, lần này thì cháy luôn cả nhà..”. Nghe mẹ nhắc tên mình, Trầm chạy quanh tít mù nói ê a: “Ầm... ầm... Trầm nhưng không bổng...”, rồi ngửa đầu cười sằng sặc. Thấy chúng tôi có vẻ hốt hoảng chị Hương nhắc: “Trầm cưng yêu, vào nhà nấu cơm với các chị để mẹ tiếp khách nhé!”. Nghe mẹ Hương nói thế, Trầm ngẩn ngơ cười, rồi chạy xuống bếp, nhưng vẫn ngoái nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy nuối tiếc. Chị phân trần “Ở với các con thiểu năng trí tuệ là phải nhẹ nhàng các em ạ. Tất cả các con đều khéo tay lắm, biết cách chiều, hướng dẫn tỉ mỉ thì việc gì cũng làm được”.

Những đứa con bị “đao” do hậu quả của chất độc da cam, với người khác là "con bỏ đi", nhưng chị đã đưa chúng về, uốn nắn để chúng biết tự chăm sóc bản thân và dạy cho cái nghề. Nhiều người nói chị là “Bà Hương dở hơi, xé toạc cuộc đời mình vì người dưng”, nhưng chị lại nghĩ “Khi các con ăn đủ, ngủ ấm, được học hành” là niềm hạnh phúc lớn lao của mình. Trong vòng tay yêu thương của chị, các con đã bập bẹ đọc chữ, tập gọi và nhắn tin trên điện thoại, biết quét nhà, nuôi lợn, làm nấm, làm cây cảnh, nấu cơm, giúp đỡ lẫn nhau... Thoáng thấy tôi nhìn chăm chú vào tờ giấy dán trên tủ thuốc với dòng chữ màu xanh nghệch ngoạc "Mẹ nhớ uống thuốc ngay”, chị tự hào khoe “Tại bận nhiều việc, lắm lúc chị quên uống thuốc, nên cu Tuyền viết dặn dò đấy!”. Mỗi ngày trôi qua, nhìn ngắm các con khôn lớn hơn, biết thêm một việc tốt các con làm là mọi buồn tủi, bệnh tật trong chị dường như tan biến hết.

Gánh nỗi đau cho đời

Đầu hè năm 2012, chị Hương xinh đẹp ngày nào đã bước sang tuổi 63. Quá nửa đời người, chị đã gắn bó với mái ấm Thiện Giao, với những đứa con khùng khùng, dở dở. Trước đây, từng có người đàn ông tìm đến chị để xây dựng mái ấm riêng, nhưng thấy cảnh tượng này đã quay gót ra đi. Bên ấm trà mạn pha đặc quánh, với giọng nói ồm ồm như đàn ông do căn bệnh ung thư đã di căn vào họng, chị kể lại chuyện đời mình. Cái duyên gắn bó với những đứa con khuyết tật, đối với chị như một giấc mơ. 16 tuổi cô nữ sinh duyên dáng của Trường THPT Thái Phiên (Hải Phòng) lên đường nhập ngũ. Năm 1972, trên đường từ chiến trường miền Nam ra Bắc, một đồng đội bị thương nặng, khó qua khỏi, nên đã gửi chị 2 đứa con nhờ chăm sóc. Chị không ngần ngại gánh hai đứa trẻ, một con tên Lạc, một đứa tên Hằng ra Bắc. Cứ mỗi lần di chuyển, là một lần chị gánh thêm những đứa con “không lành lặn” của đồng đội về hậu phương.

Chiến tranh kết thúc, "hành trang" mà chị Hương mang về nhà là một đàn con lít nhít. Chị định bụng gặp người yêu, bàn bạc để xem chăm sóc chúng như thế nào. Nhưng dự định chưa nói thành lời, thì người yêu đã đi lấy vợ. Quá buồn tủi và hụt hẫng, chị đưa các con ra Móng Cái (Quảng Ninh) sinh sống. Từ ngày ấy, niềm vui của chị là những đứa con tật nguyền. Đến nay, có 166 đứa trẻ là nạn nhân chất độc da cam đã được chị Hương chăm sóc, nuôi nấng. Người lớn nhất cũng đã 45 tuổi, còn đứa nhỏ nhất là 5 tuổi. Nhiều đứa con được chị nuôi dưỡng, giờ đã có chỗ đứng trong xã hội, về tặng mẹ tiền xây dựng chuồng trại và chăm lo cho các em.

Chị bảo, ai từng trải qua chiến tranh, biết được ranh giới mong manh của sự sống với cái chết, biết đồng đội sẵn sàng hy sinh vì đồng đội, thì sẽ hiểu tại sao chị làm như vậy. Giờ đây, nhiều người đã hiểu công việc mà chị đang làm, nên trong nhà luôn nhộn nhịp khách đến thăm hỏi, tặng quà, đông nhất là các bạn sinh viên trên khắp mọi miền đất nước. Tuy vậy, chị vẫn luôn rèn luyện cho các con cách sống “Tự làm, tự sống, tự nuôi nhau, có người tốt giúp đỡ thì mình mang ơn chứ nhất định không bao giờ được đi xin...”. Cả cuộc đời chị chỉ biết đến chữ xin có một lần. Đó là xin những người độc mồm, độc miệng hãy để cho các con của chị được sống bình yên.

Có ai cảm nhận được giữa những đứa trẻ ngô nghê ấy lại nảy sinh ra cảm xúc mà ta quen gọi là tình yêu ngoài chị Hương. Việc phát hiện ra Hạnh và Thêm mến nhau, rồi lén lút sống như vợ chồng làm chị tá hỏa. Chị lại lặn lội tìm đến luật sư nhờ tìm hiểu, tư vấn để cho hai con kết hôn. Tình yêu đã khiến Hạnh từ một anh chàng phá phách, trở thành người chồng rất nghe lời vợ. Thêm có lúc lười nhác, không thích làm việc, thì nay đã trở thành người chăm chỉ nhất. Trong gia đình Thiện Giao, giờ đã có 4 mái ấm nhỏ tràn ngập yêu thương.

Nặng lòng nỗi lo cho mai sau…

Để có những đứa con trưởng thành, bao phen chị phải ốm nặng vì gánh nặng mưu sinh. Quãng chục năm trước, chị tất tưởi đưa các con về Đồ Sơn thành lập Công ty Cổ phần Thiện Giao chuyên sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ, làm sinh vật cảnh để bán. Song sản phẩm làm ra không nhiều, mà cũng chẳng bán được bao nhiêu. Làm thế nào để mảnh đất cô quạnh này sinh ra tiền nuôi mấy chục miệng ăn? Trăn trở ấy giúp chị quyết định trồng nấm linh chi. Nhưng loại nấm này khó có thể sống được ở gần biển do độ mặn cao. Không nản chí, chị tìm sách về nghiên cứu, tìm người có kinh nghiệm trồng thử. Hai vụ đầu, sản lượng tuy không cao, nhưng hàm lượng dinh dưỡng thì rất tốt. Lúc mới làm nấm, Trầm “kỹ sư” đã chọc thủng bao để tìm hiểu xem nấm đẻ ra từ đâu. Những đứa khác thì đem cho lợn ăn, hoặc ném hết xuống ao để “dọn dà cho mẹ ạ”. Chỉ khi thấy mẹ ngồi khóc bên ngôi nhà nấm bị phá tan hoang, chúng mới chợt tỉnh, rồi phụ giúp chị trồng lại nấm. Tiền bán nấm mỗi năm được trên 100 triệu đồng, cũng chỉ đáp ứng một phần nhu cầu chi tiêu cho các con. Đứa lành lặn thì ăn học, đứa ốm yếu thì tiền thuốc, tiền đi viện. Không ít đứa mỗi bữa ăn đến cả chục bát cơm vẫn chưa no. Các con đi vệ sinh một ngày mấy lần, rồi vứt luôn quần áo xuống ao, làm chị lại phải đi vớt lên đem về giặt giũ. Ngày nào cũng làm quần quật, đêm xuống lại cành cạch máy khâu để may vá quần áo cho các con... Món nợ dương thế, cứ ngày càng vắt mòn sức lực và trí tuệ của người phụ nữ mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng vẫn cố mang lại hạnh phúc cho con trẻ khuyết tật.

Biết thời gian sống của mình còn rất ngắn, dù mới ở tuổi 63, chị đã lên kế hoạch trước cho các con trong gia đình đặc biệt của mình. Người mà chị định giao trọng trách là Phương. Phương tuy mất cả 2 chân nhưng đầu óc minh mẫn, lại thông minh nên chị mua xe ba bánh điện cho Phương đi học chuyên ngành Kế toán, Khoa Kinh tế Trường Đại học Hải Phòng. Những đứa khác như Hoa, Dính, Hai cũng được chị lo cho đi học trường nghề, cao đẳng để sau này phụ giúp Phương. Chị luôn dặn các con “Không có mẹ, có bị ngã dập mặt cũng phải đứng lên thay mẹ chăm sóc các em”. Bây giờ chị cũng không còn đơn độc. Chị có cô Len, chú Việt là bộ đội Đoàn an dưỡng 295 (Quân khu 3) đã nghỉ hưu, con cái đều công tác xa nên ngày nào cũng ra phụ chị chăm sóc các con.

Cuộc sống của chị chắc chỉ còn kể tháng, kể ngày. Nhưng chị vẫn ước mơ có điều kiện sẽ đưa các con đi thăm chiến trường xưa chị đã từng chiến đấu, nơi mà tình yêu mẹ con bắt đầu nhen nhóm và đến cả mũi Cà Mau để thấy đất nước ta dài rộng, tươi đẹp như thế nào. Nhưng với tôi, tấm lòng nhân hậu của chị Hương, cũng rộng dài như sông, như biển. Tấm lòng ấy dù đang hiển hiện trên thế gian này, hay đi vào cõi vĩnh hằng, vẫn làm cho cuộc đời này đơm hoa thơm, kết trái ngọt, vẫn là điểm sáng lương tri để mỗi chúng ta phải ngưỡng mộ, học tập, tôn vinh và nhớ mãi…

Bài và ảnh: Huyền Trang
« Sửa lần cuối: Tháng Tám 05, 2012, 10:42:29 PM gửi bởi MrM »
Điều gì mình không muốn thì đừng gây cho người khác.

Đã thoát ra MrM

  • Administrator
  • Đảng viên ưu tú
  • *****
  • Bài viết: 511
  • Điểm: +203/-2
  • Giới tính: Nam
    • Việt Nam của tôi
Re: Đến với Cơ sở nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Thiện Giao (Hải Phòng)
« Trả lời #1 vào: Tháng Tám 05, 2012, 10:52:48 PM »
Từ bài báo mà Vân Anh trích đăng, nhóm chúng tôi đã thực hiện chuyến khảo sát đến Cơ sở nuôi dưỡng người tàn tật và nạn nhân chiến tranh Thiên Giao.

Các thông tin chi tiết về chuyến đi, bạn Vân Anh và Himi sẽ post dần lên trên này...
Điều gì mình không muốn thì đừng gây cho người khác.

Đã thoát ra MrM

  • Administrator
  • Đảng viên ưu tú
  • *****
  • Bài viết: 511
  • Điểm: +203/-2
  • Giới tính: Nam
    • Việt Nam của tôi
Báo cáo thu chi chương trình tiền trạm Thiện Giao (28/7/2012)
« Trả lời #2 vào: Tháng Tám 08, 2012, 11:10:07 AM »
Báo cáo thu chi chương trình tiền trạm Thiện Giao (28/7/2012).

I. DANH SÁCH ỦNG HỘ CHUYẾN ĐI TIỀN TRẠM THIỆN GIAO

1. Tran van Anh: 300.000 VND
2. Thảo - Cỏ Bốn Mùa: 200.000 VND
3. Anh Nguyen Minh : 300.000 VND
4. Chị Nhung - Mùa Thu Tỏa Nắng : 200.000 VND
5. Chị Hường Đào: 50 hop thuoc Berberin Ex & 50 lo thuoc nho mat
6. Cam Huong Pham : 200 VND
7. Khanh Nguyen Phuongg : 200.000 VND
8. Anh Danh Bich Do : 200.000 VND
Tổng tiền ủng hộ : 1.600.000 VND (1) và thuốc men.

II. DANH SÁCH QUÀ TẶNG THIỆN GIAO

1/ Sữa đặc : 44 hộp x 16.000/ hộp = 704.000 VND
2/ Đường : 10 kg x 22.000 kg = 220.000 VND
3/ Mì tôm : 3 thùng x 98.000/ thùng = 196.000 VND
4/ Bim Bim : 20 gói x 17.000/ 10 gói = 34.000 VND
5/ Thuốc men : - Beberin 50 lọ ( Chị Hường ủng hộ)
-Thuốc nhỏ mắt muối sinh lí : 50 lọ ( chị Hường ủng hộ)
- Men tiêu hóa : 6 hộp x 15.000/ hộp = 90.000 VND
-Thuốc cảm trẻ em : 30 gói x 1000/ gói = 30.000 VND
-Thuốc cảm người lớn : 1 hộp x 150.000 = 150.000.

Tổng tiền chi : 1.424.000 VND ( được bớt 4000) nên còn 1.420.000 VND (2)

Vậy sau chương trình này THU (1)– CHI(2) = 1.600.000 -1.420.000 = 180.000 VND (dư ra)


_Số tiền dư ra này sẽ đưa về quỹ từ thiện để phục vụ cho các chương trình sau.
_Báo cáo chi tiết và cảm nghĩ của chuyến đi sẽ được post ở bài sau ạ.
Chân thành cảm ơn tất cả mọi người và mong mọi người tiếp tục cùng chúng tôi tổ chức chương trình trung thu cho các bạn ở Thiện Giao trong dịp tới. Chi tiết chương trình sẽ được đưa lên ngay khi có thể. Xin chân thành cảm ơn!See More

(Copy báo cáo từ Facebook của Vân Anh)
Điều gì mình không muốn thì đừng gây cho người khác.

Đã thoát ra MrM

  • Administrator
  • Đảng viên ưu tú
  • *****
  • Bài viết: 511
  • Điểm: +203/-2
  • Giới tính: Nam
    • Việt Nam của tôi
NHẬT KÍ CHUYẾN ĐI TIỀN TRẠM THIỆN GIAO (Hải Phòng)
« Trả lời #3 vào: Tháng Tám 08, 2012, 11:14:07 AM »
NHẬT KÍ CHUYẾN ĐI TIỀN TRẠM THIỆN GIAO

Theo như đã thông báo với cả nhà, nhóm Myvietnam dự định tổ chức chương trình trung thu tại trung tâm Thiện Giao- nơi đang nuôi các bé, các bạn, và thậm chí là các anh chị chịu ảnh hưởng của chất độc màu da cam. Tại đây, cô Hương, người cựu chiến binh nữ đã hi sinh tuổi xuân, hạnh phúc riêng của mình để cưu mang 25 mảnh đời bất hạnh, đó là con của đồng đội cô, những đứa bé mang trong mình dòng máu nhiễm chất độc màu da cam. 40 năm qua cô âm thầm chăm sóc những mảnh đời bé bỏng và bất hạnh đó. Cảm phục tấm lòng của cô, chúng tôi mong muốn được làm gì đó chung tay với cô để chia sẻ, để đồng cảm với các bạn, dù chỉ là một chút thôi nhưng chúng tôi hi vọng tấm lòng đó của chúng tôi sẽ giúp cô vững tin vào những điều mà vì nó cô đã không tiếc thân mình, ko tiếc tuổi xanh. Ý tưởng tổ chức trung thu cho mái ấm Thiện Giao ra đời từ đó. Được sự ủng hộ của các thành viên trong nhóm, của các mạnh thường quân, ngày đi tiền trạm Thiện Giao của nhóm Myvietnam được lên lịch vào ngày 28/7. Đoàn đi chúng tôi gồm có Nguyen Minh, Van Anh, Cam Huong Pham, Mùa Thu Tỏa Nắng, Nguyen Thi Ngoc Huyen và Ỉnheo LũnTũn

Dù là đi tiền trạm nhưng mọi người có chung suy nghĩ muốn mang trước một chút quà xuống để thăm hỏi và đông viên cho các bạn ở Thiện Giao. Được sự ủng hộ nhiệt tình của các bạn, chúng tôi đã quyên góp được thuốc men và 1.600.000 tiền mặt để mua quà.

Sáng ngày 28/7, mọi người tập trung ra ga Long Biên để đi tàu, việc đi lại dưới Hải Phòng đã có chị Duong Nguyen đón và đưa đi.

Ngồi tàu gần 3h đồng hồ ,12h chúng tôi đã đến ga Hải Phòng, chị Dương đã đợi nhóm từ bao giờ . Vì đã quá trưa nên mọi người quyết định sẽ đi ăn rồi đi xuống thẳng trung tâm. Chúng tôi đi khoảng 20km từ trung tâm TP Hải Phòng để đến được với mái ấm Thiện Giao, nói đến đây phải cảm ơn Mrs Dương đã vất vả đi hỏi đường từ hôm trước, đúng là tiền trạm của tiền trạm, chỉ nhỉ . Trước khi đến, tôi có gọi điện cho cô Hương. Ấn tượng đầu tiên là giọng nói, , tôi bấm số gọi khi đầu bên kia alo , tôi tưởng “ chú” nào đang nghe máy. Hơi bất ngờ tôi ấp úng xin gặp cô Hương , “ vâng, tôi Hương đây” – “chú” đó tiếp tục trả lời – “nghe giọng tôi giống đàn ông lắm hử”. Ối, sao cô biết, giật mình lặng đi mấy giây, tôi vội cười xòa và hẹn sẽ qua gặp cô trong ít phút nữa. Xe đi đến cổng trung tâm, từ xa tôi đã thấy lúp xúp một gian nhà mái lá dài, đó là nơi cô và một số bạn đang sống. Đối diện với gian nhà mái lá đó là một gian nhà khác được lợp tôn lạnh tử tế, ở giữa là cổng chính ra vào. Tiếp chúng tôi tại sân nhà có quây bạt, cô Hương cho biết đó là gian nhà lợp tôn được xây dựng từ sự ủng hộ của các tấm lòng hảo tâm, người nhiều thì năm ba trăm, người ít thì vài chục nghìn,thậm chí vài nghìn, cô để dành cho đến khi cất lại được cái nhà cho các bạn ở trú mưa trú nắng. Sở dĩ phải nói là cất lại vì gian nhà đó trước kia cũng đã có, nhưng một bạn giúp cô “ sửa điện” nên gây ra cháy nhà. Chỉ một bạn ngồi cạnh mình cô nói – đấy , Trầm đấy, chuyên gia sửa điện cho cả nhà, anh này sửa điện quá tay đi bay cái nhà đấy. Trầm ỏn ẻn cười, đôi mắt dại dại như đang nhìn ở một nơi nào đó xa lắm. Cô chia sẻ chuyện ở Trung tâm rất thẳng thắn và chân thành, nhưng tôi biết đằng sau những câu chuyện giản dị đó, không ít lần nước mắt đã rơi. Cả một gia đình có một đứa con ngây dại đã chật vật đến thế nào trong việc chăm sóc, một mình cô với một đàn con, ng tỉnh táo thì ko khỏe mạnh , người khỏe mạnh thì không tỉnh táo. Thật lòng tôi không hiểu cô lấy đâu ra sức khỏe, sự kiên trì và bền bỉ như thế để chăm sóc tất cả các bạn trong ngần ấy năm trời. Để nuôi cả một đàn con như thế, cô phải tính đủ mọi cách, nuôi gà, chăn lợn, trồng rau để phục vụ cuộc sống hàng ngày, trồng nấm, làm chậu cảnh, làm mô hình bằng nhựa để bán lấy tiền chi tiêu , thuốc thang cho các bạn khi trái gió trở trời. Người phụ nữ ấy cho tôi cảm giác đối với tôi cô thật sự rất vĩ đại.

Cuộc sống lúc đói lúc no, có khi thiếu thốn trong nhà không có nổi một đồng, không ít người đã khuyên cô nên chấp nhận sự giúp đỡ từ các tổ chức, trung tâm từ thiện. Cô nói, với cô, 40 năm qua nuôi và chăm sóc cho các con, 37 năm cô âm thầm lặng lẽ ko được ai biết đến. 3 năm trở lại đây cô mới được mọi người biết đến thông qua các bạn sinh viên, rồi dần dần mới có tổ chức nọ, tổ chức kia xuống thăm hỏi. Họ giúp đỡ dù chỉ là vài nghìn cô cũng quý, nhưng cókhông ít tổ chức thẳng thắn trao đổi với cô, họ tài trợ 100 triệu trên giấy tờ nhưng thực tế vì phải chi cho các khoản “ khác”, chiết khấu lại họ chỉ có thể đưa cô 50 triệu thôi. Đối với người phụ nữ một mình đeo nặng cả đàn con khuyết tật, số tiền đó không phải là con số nhỏ. Tuy nhiên cô thẳng thắn từ chối. Cô bảo, cuộc đời các con cô đã què cụt về thể xác rồi, nếu nhận số tiền từ thiện không minh bạch như thế, khác nào cô để cho chúng nó què cụt cả về tinh thần. Cô cần chúng nó sống một cuộc sống đường hoàng, thẳng thắn. Sự khẳng khái của cô khiến tôi thấy nơi sống mũi cay cay. Người ta cho rằng việc “ ăn chặn” một phần tiền từ sự đóng góp của các tấm lòng hảo tâm cho các bạn bị khuyết tật là việc đương nhiên, người ta gọi đó là LÀM TỪ THIỆN, mỉa mai thay. Thiết nghĩ những con người đó cũng cần được đưa vào trung tâm dành cho người bị khuyết tật về tâm hồn. Cô Hương bảo không ít lần cô đã mời những vị khách có “ nhã ý” như vậy ra về. Tôi biết cô sẽ đỡ khó khăn hơn rất nhiều khi nhận được những sự trợ giúp đó nhưng tôi hoàn toàn khâm phục và ủng hộ cách nghĩ cách làm của cô. Một người lính không bao giờ biết khuất phục.

Rất nhiều chuyện ở trung tâm đã được cô kể cho chúng tôi nghe, nhưng trong giới hạn của một bài viết, thực lòng tôi không biết phải diễn tả như thế nào, mà hình như bài viết của tôi đã dài quá khổ, hi vọng mọi người sẽ vui vẻ mà đọc đến dòng chữ cuối cùng.

Sau hai tiếng ngồi trò chuyện với cô, chúng tôi xin phép ra về và hẹn một ngày không xa sẽ quay lại nơi đây . Chúng tôi dự định sẽ kết hợp với một nhóm các bạn tình nguyện viên ở tại Hải Phòng để tổ chức chương trình trung thu cho Thiện Giao. Khi tôi hỏi cô cần chúng tôi hỗ trợ gì, cô nói, mùa đông sắp đến rồi, vấn đề chăn đệm luôn làm cô đau đầu nhất, các bạn không ý thức được, có nhiều người đi vệ sinh ngay tại giường, chăn đệm ướt hết mà giặt thì cũng phải rất lâu mới khô, cô mong mọi người có thể quyên góp cho trung tâm xin ít chăn đệm và quần áo cũ để tiện cho việc thay giặt vào mùa đông cho các bạn. Rất mong các tấm lòng hảo tâm sẽ cùng chúng tôi kêu gọi để giúp cô Hương và Thiện Giao có một mùa đông ấm áp cũng như có một trung thu trọn vẹn. Còn rất nhiều những câu chuyện ở Thiện Giao mà tôi không thể kể hết được ra đây, nếu ai có mong muốn tìm hiểu về Thiện Giao xin hãy post bài lên đây, tôi rất sẵn lòng chia sẻ.

(Copy từ Facebook của Vân Anh - MyVietnam)
« Sửa lần cuối: Tháng Tám 08, 2012, 01:34:53 PM gửi bởi MrM »
Điều gì mình không muốn thì đừng gây cho người khác.

Đã thoát ra Vương Diệp Sa

  • K.HIM
  • Nhi đồng
  • ***
  • Bài viết: 30
  • Điểm: +3/-0
Re: Đến với Cơ sở nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Thiện Giao (Hải Phòng)
« Trả lời #4 vào: Tháng Tám 11, 2012, 08:41:43 AM »
Bạn bè em nhiều người đọc câu chuyện xúc động lắm. Ai cũng hỏi bao giờ chương trình sẽ triển khai và sẽ tham gia như thế nào?
Cây Cúc đắng quên lòng mình đang đắng
Trải hoa vàng dọc suối để ong bay 

- Phạm Tiến Duật -

Đã thoát ra MrM

  • Administrator
  • Đảng viên ưu tú
  • *****
  • Bài viết: 511
  • Điểm: +203/-2
  • Giới tính: Nam
    • Việt Nam của tôi
Re: Đến với Cơ sở nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Thiện Giao (Hải Phòng)
« Trả lời #5 vào: Tháng Mười 22, 2012, 07:50:12 PM »
Còn đây là ảnh báo cáo kết quả chuyến đi, mời các bạn xem trong topic này:

http://myvietnam.com.vn/de-xuat-ho-tro/chuong-trinh-tu-thien-mung-tet-vu-lan-tai-mai-am-thien-giao-%28do-son-hai-pho/
Điều gì mình không muốn thì đừng gây cho người khác.

Đã thoát ra MrM

  • Administrator
  • Đảng viên ưu tú
  • *****
  • Bài viết: 511
  • Điểm: +203/-2
  • Giới tính: Nam
    • Việt Nam của tôi
Re: Đến với Cơ sở nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Thiện Giao (Hải Phòng)
« Trả lời #6 vào: Tháng Mười 22, 2012, 08:45:48 PM »
Một số bức ảnh chụp trong các chuyến khảo sát:

Cái sân ngập nước trước ngôi nhà bị cháy hồi đầu năm, giờ được dùng làm nơi trồng nấm:









Mái tranh của dãy nhà dự định sẽ được lợp mới bằng tôn:






















« Sửa lần cuối: Tháng Mười 22, 2012, 08:48:06 PM gửi bởi MrM »
Điều gì mình không muốn thì đừng gây cho người khác.

Việt Nam của Tôi

Re: Đến với Cơ sở nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Thiện Giao (Hải Phòng)
« Trả lời #6 vào: Tháng Mười 22, 2012, 08:45:48 PM »
Truyen hinh An Vien | Lắp đặt Truyền hình An Viên toàn quốc. Liên hệ: 0986 80 1900

 

Related Topics

  Tiêu đề / Tác giả Trả lời Bài mới
21 Trả lời
5152 Lượt xem
Bài mới Tháng Năm 28, 2014, 06:21:28 AM
gửi bởi penuong35
9 Trả lời
1028 Lượt xem
Bài mới Tháng Một 03, 2013, 07:57:28 AM
gửi bởi LHB_LOVE
0 Trả lời
154 Lượt xem
Bài mới Tháng Bảy 12, 2013, 02:25:00 PM
gửi bởi dtruong071213
0 Trả lời
80 Lượt xem
Bài mới Tháng Một 14, 2014, 07:28:47 PM
gửi bởi myphamohuihanquoc
0 Trả lời
49 Lượt xem
Bài mới Tháng Năm 07, 2014, 08:53:48 PM
gửi bởi MarketingTim30s